Tiểu phẩm vui: BÀI HỌC KINH NGHIỆM

Bản tin quận 9

Nhằm đổi mới phương thức giảng dạy theo chương trình cải cách có “thêm chút chế biến” để tránh xa lối mòn đọc – viết nhàm chán trong giảng dạy, một ngày đầu năm học mới, một cô giáo tiểu học yêu cầu mỗi học sinh trong lớp tự kể một chuyện và rút ra bài học từ câu chuyện ấy cho cả lớp cùng nghe. Cả lớp nhốn nháo bàn tán sôi nổi theo nhóm, theo tổ, theo đội…

Tèo là người đầu tiên xung phong lên đứng trước lớp kể vanh vách:
– Dạ thưa cô! Ba em là ông chủ của một trang trại khá lớn trên Tây nguyên. Hàng ngày, sau khi thu hoạch, ba em sai má và một vài nhân công trong nhà cho trứng gà vào rổ để mang ra chợ bán. Một hôm, trên đường đi bán trứng, má em và một chị nhân công do đi đường tắt tránh… lô cốt đã bị một chiếc xe cũng tránh lô cốt đi ngược chiều đụng phải. Tai nạn ấy đã làm số trứng mang theo trong rổ “vỡ” sạch… Bài học kinh nghiệm được rút ra từ câu chuyện trên là: Đừng để tất cả trứng vào chung một rổ!!!

Cả lớp vỗ tay rào rào tán thưởng, cô giáo tỏ vẻ hài lòng xoa đầu Tèo khen ngoan.

Rồi thì đến lượt cuả Tí, người đại diện tổ 2 bắt đầu kể:
– Cha em cũng là chủ nông trại – Tí nói rồi liếc qua Tèo một cái đầy khiêu khích, và tiếp lời: – Một lần vào mùa sinh nở cuả chúng, cha em quyết định cho đặt 12 quả trứng gà vào chung trong một cái máy ấp trứng, nhưng… hỡi ôi! tới khi thu hoạch thì chỉ có 8 quả nở thành 8 gà con chứ không phải 12 con gà như dự tính lúc đầu. Rõ rang, giữa kế hoạch với thực tế chưa chắc lúc nào cũng giống như nhau – ví như lời hứa và những việc đã làm theo lời hứa cũng vậy. Từ đó, ta rút ra được bài học kinh nghiệm sâu sắc của câu chuyện này là: Không nên tính số gà trước khi trứng nở!!!

Một lần nữa, cả lớp lại vỗ tay rào rào, cô giáo lại tiếp tục xoa đầu Tí mỉm cười như đã mỉm cười với Tèo. Tức mình vì những bài học sâu sắc bị các bạn “biến” tướng thành chuyện không đâu mà cô giáo lại khen đáo khen để còn cả lớp lại hoan hô tán thưởng.

Bực quá, không cần chờ tới lượt, Tủn hậm hực chạy lên trước lớp, kể:
– Trong chiến tranh, máy bay chở cha em bị bắn hạ. Ổng nhảy dù xuống một hòn đảo xa, trên người chỉ có một chai rượu đế nhỏ cỡ chai … xá xị mang theo. Trời thì bắt đầu tối, xung quanh hoang vắng không có viện binh cứu trợ còn trước mắt thì lại bị 12 tên địch đang vây kín hết lối thoát thân hòng bắt sống chứ không tiêu diệt. Điên tiết, cha em tu một hơi uống cạn chai rượu đế rồi “xông” tới tiêu diệt cả 12 tên bằng tay không…

Cả lớp im lặng hồi hộp lắng nghe câu chuyện còn Tủn thì cũng … lặng im để phán đoán tình hình. Sốt ruột, cô giáo hỏi:
– Hay, hồi hộp và hấp dẫn… Được lắm, nhưng đó mới chỉ là phần đầu câu chuyện, còn bài học kinh nghiệm được rút ra là gì?

Tủn gãi đầu, gãi tai một hồi rồi mỉm cười trả lời một câu làm cho cô giáo và cả lớp cùng… chưng hửng:
– Dạ … dạ …. dạ! Bài học kinh nghiệm được rút ra là: Chớ có đùa với cha em (hay bất cứ người nào) khi mấy ổng đã … uống rượu!!!
–    !?!

BẢY BÌNH TÂN