Về quê Bác

Thơ - Ca

Tôi lại về Kim Liên

Tháng năm tình sâu nặng

Dẫu “gió Lào” nắng nóng

Nhưng cây vẫn xanh chồi

Dòng người dài sóng đôi

Vào dâng hương viếng Bác

Dẫu không nghe tiếng nấc

Nhưng nước mắt tuôn trào…

Nếp nhà tranh thanh cao

Thuở nhỏ Người đã sống

Để vòng tay dang rộng

Cho chân bước dặm dài

Suốt thế kỷ hai mươi

Đã trở thành huyền thoại

Rồi Người đi, đi mãi

Để lại di ảnh thôi

Nhưng sự nghiệp của Người

Vẫn trường tồn muôn thuở

Hoa trong vườn vẫn nở

Lá trên cành vẫn xanh

Nước giếng Cốc* long lanh

Như mắt Người soi sáng

Con là người đang sống

Xin hứa: nguyện suốt đời

Học đạo đức của Người

Sống: Chính, Liêm, Cần, Kiệm.

Mai Văn Thanh

*Giếng Cốc: Một khu vực bên lối vào nhà Bác, nơi thuở nhỏ Bác thường câu cá.